Nhà thơ Lương Ngọc An sinh năm 1965 tại Hà Nội.
Ông tốt nghiệp khóa 5 Trường viết văn Nguyễn Du.
Tác phẩm đã in: Phác họa (thơ), Trở mình (thơ).
Trân trọng giới thiệu cùng Quý độc giả một chùm thơ Lương Ngọc An!
 |
(Nhà thơ Lương Ngọc An)_ |
Chuyển dịch
1.
Biết trốn vào đâu đây,
Khi chính ta cũng đã thành hoang phế.
Thời gian qua đi, và lớp vỏ của ta cứ dần dà tơi tả...
Khi những con chim ăn
đêm bắt đầu rời tổ là ta mất một ngày
Khi những con gà trống cất lên tiếng gáy, không phải vì sự hiếu thắng, là ta
mất một đêm.
Những tế bào mãn hạn cứ ngày một dầy thêm
Trong khi sự tái sinh chẳng đủ làm một điều lạc quan...
Mặt trời cứ lắc la lắc
lư giữa biên độ từ bình minh đến hoàng hôn, khi nhanh khi chậm, nhưng chưa một
lần vượt ra ngoài,
Sự mẫn cán đến thành nghi ngại.
Có những con đò chở đầy bất trắc mà cứ nhẹ tênh như giễu cợt lời khuyên đừng -
đi - đò - nặng;
Chẳng biết từ bao giờ ta biết sợ những ngày nắng nỏ giữa mùa mưa...