Hiển thị các bài đăng có nhãn Và tôi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Và tôi. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 23 tháng 4, 2017

Cho em, và cho tôi...

Hoàng Quý
         
(Ảnh sưu tầm)
Cho tôi về thăm
Tháng ngày đã xa
Hoa thơm còn rung
Chân trần ấu thơ
Cho tôi tìm về
Ngày tháng thoi đưa
Con đường sỏi nhỏ
Nở tím hoa mua
Cho tôi cùng tôi
Những chiều ngút xanh
Trái tim trẻ trung
Mơ cùng lãng du
Cho tôi tìm lại
Ngày đã qua tôi
Tháng năm vụng dại
Bỏ tôi cuối trời…


Cho tôi tìm quên
Dẫu mờ dấu chân
Những năm lửa bom
Khu vườn úa xanh
Xin cho được về
Cùng những chiêm bao
Khúc ca tật nguyền
Đừng dứt day tôi
Cho tôi tìm em
Những ngày tím xưa
Trái tim trẻ trai
Đã từng đớn đau
Mơ lên một lần
Và những xa xăm
Tháng năm phiền muộn
Rồi sẽ nguôi ngoai…

Xin một lần
Miền thơ ngây tìm về
Xin một lần
Miền lau tôi vút xanh
Xin cho em
Xin cho tôi
Một lần trổ hoa
Trong hoang vu kiếp người!...


                           23/4/2017

Đọc tiếp

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Nhiều đêm tôi nghe thấy tiếng cồng

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)

Nhiều đêm tôi nghe thấy tiếng cồng
Vọng từ mường xa lắm
Nhiều đêm tôi nghe thấy tiếng cồng
Đậu xuống miền tôi ướt đẫm

Ngày ấy cầm tay
Say nghiêng ngả mùa mường hội mở
Ngày ấy em mơn mởn ngực măng
Và mắt chớp như sao buổi sớm

Ngày ấy thẹn thùng than lửa
Chuyện vòng vo toàn những đẩu đâu
Ngày ấy một đêm hoa bưởi nở
Mà ngập ngừng chưa nói với nhau

Ngày ấy rừng xanh thấu lá
Đàn nai tác mỗi ban mai
Ngày ấy lũ gà gô vẫn gáy
Trong triền lau bông phơi trắng mây

Ngày ấy một chiều suối tím
Tóc lơi e ấp ngực trần
Ngày ấy một lần đỏ mặt
Anh nhìn len lén màu trăng...

Nhiều đêm nghe nôn nả tiếng cồng
Đến từ mường xa lắm
Những nhịp ba nhịp năm xôn xao
Vọng vào đêm tôi ướt đẫm.
                                                     09/2/2017


Đọc tiếp

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Những người đàn bà đan lưới

Hoàng Quý 

(Ảnh sưu tầm)

Họ vẫn ngồi ở đấy
Hơn ba mươi năm tôi đến nơi này họ vẫn ngồi ở đấy
Dưới bóng những cây dương
Trên nền cát khô và bỏng
Có đứa bé rúc đầu bú vú một người mẹ
Bầu vú nâu lấp lánh ánh sáng vảy cá
Trên môi người mẹ loe lóe đốm lửa của điếu thuốc rê
Thơm khen khét
Họ vẫn đôi khi khe khẽ hát
Một bài hát cũ kĩ và rất buồn
Tay thoăn thoắt luồn rồi thắt nút
Họ đan bình minh lên những mắt lưới
Đan hoàng hôn lên những mắt lưới
Những ô vuông hiện hình
Những ô vuông nút thắt bốn góc
Cuộc trường chinh của họ
Trong những ô vuông và những ô vuông


Họ vẫn ngồi ở đấy
Vẫn đôi khi khe khẽ hát
Một bài hát cũ kĩ và rất buồn
Trước đó là bà của họ
Xa nữa là cụ cố của họ
Những người đàn bà trước họ đã nằm im lìm đâu đó trên đồi cát
La liệt
Từ nấm mồ này đến nấm mồ kia
Hệt những ô vuông
Mặt trời vẫn đi qua bỏng rát mỗi ngày
Những hoàng hôn vẫn cuối từng chiều lặng lẽ tạm biệt họ
Để lại bóng tối

Họ chỉ ùa dậy tươi tỉnh và chạy ào ra bến
Khi những chiếc thuyền mang chồng và con họ từ khơi xa trở về
Với cá, tôm và đôi khi là bạch tuộc
Đôi khi là những con mực
Tươi nguây nguẩy và sáng nhấp nhánh như những mắt lưới
Nhưng cũng không rõ đã bao nhiêu lần
Họ đờ đẫn nhìn ra biển xa
Sau cơn bão
Khói thuốc rê bay lên khen khét
Nhớn nhác khi thấy bóng một con thuyền
Lào đảo
Hoặc đổ gục
Ngay bên bờ sóng

Họ vẫn ngồi ở đấy
Dưới bóng dương
Trên nền cát khô và bỏng
Đứa bé bú no đang moi cát đắp cơn mơ của cát
Những người đàn bà khe khẽ hát
Trước đó là những người bà
Xa nữa là những cụ cố
Hát bài hát cũ kĩ và rất buồn
Tay không ngừng luồn rồi thắt nút
Đan bình minh lên những mắt lưới
Đan hoàng hôn lên những mắt lưới
Thành những ô vuông
Nối dài những ô vuông
Như cuộc trường chinh của họ.

                                   
06/2/2017


Đọc tiếp

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2017

Nhớ mùa thu

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)

Sông Ngân đêm nay bất ngờ rừng rực
Đêm mùa đông sao lại nhớ mùa thu
Một con đường guộc gầy đỏ sỏi

lá rơi
khe khẽ
mơ hồ

Nhớ sớm ấy cúc thơm váng vất
Em vội vàng đi quên cúc nở vì em
Nhớ chiều ấy cây bàng tư lự
Rơi trên sân một chiếc kén vàng

Chúng ta đã đi qua rất nhiều mùa thu
Rất nhiều cả tin, rất nhiều hững hờ
Rất nhiều viển vông, rất nhiều mũ áo
Cây hồng mấy mươi lần treo trái
Mấy mươi lần chín lạc mùa trăng

Những chú dế rủ nhau đi trốn rét
Bỏ lại hộp diêm cọng cỏ khô buồn
Bầy đom đóm đong đưa trong vỏ trứng
Đã tắt từ đêm nọ xa xăm

Hay mùa thu đậu xuống hồn hoa cúc
Nên đêm lạnh ngồi bên cúc nhớ mùa thu
Hay là… cuối con đường đỏ sỏi
Sông Ngân rừng rực nhắc ai về…

                                   
            03/2/2017

Đọc tiếp

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2017

Mắt nai

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Mắt nai tự nhiên buồn
Buồn không lý do không vì gì cả
Mắt nai bất chợt cười
Không duyên cớ không vì vui không vì thích thú
Thích buồn thì buồn thôi
Thích cười thì cười thôi
Không bất chợt buồn không phá lên cười
Thấy như thất lạc trong cuồng phong phố


Chân đi khuỳnh khuỳnh dáng như đàn ông
Áo cài hờ hững rít thuốc tóp má
Ánh nhìn mơ mơ xa xăm xa xôi
Đeo tai nghe tay nhấn phím

Một ngày đi qua một năm đi qua
Ngàn ngày đi qua mặc ai thở dài
Môi vẫn trầm tóc vẫn gió
Mắt nai tự nhiên buồn
Buồn không lý do không vì gì cả
Mắt nai bất chợt cười
Không duyên cớ không vì vui không vì thích thú
Trăng vẫn đêm và mây vẫn trôi
Mai vẫn vàng phơi giữa cuồng phong phố…


                                                     Ngày 6 tết Đinh Dậu, ra phố



Đọc tiếp

Thứ Ba, 31 tháng 1, 2017

Sương trắng

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Sương trắng đã bay qua
Trên đài hoa 
ánh ướt
Ở kẽ lá non mắt ngọc
Trong veo hạt thủy tinh xanh
Người ấy lướt đi trong u minh trắng sương
Gót hài trắng nhẹ in trên cỏ


Sương trắng đã bay qua
Những mộng mị rung tiếng chuông mơ hồ xa xăm

mách nhắc bao nỗi niềm mỏi mệt
Nhắc anh đời đang trôi
Trôi
Còn trôi
Cồn cào chảy trôi
Không ngừng nghỉ không vồ vập không đứng im
Trôi mê nghiệt ngổn ngang tiềm thức

Người nói với anh
Phía bên kia bờ lau xõa tóc
Còn những khung trời cường tráng bao dung
Người sẽ đợi qua mưa mùa hạ
Sẽ đợi mùa thu xâu lá bùa vàng
Qua lạnh thắt co ro mưa bấc
Tới những mùa không hẹn ước
Và mùa người không dễ hình dung

Sương trắng đã bay đi
Bỏ mặc trang anh vắng lặng rợn người
Dấu hài trắng ngẩn ngây cỏ ướt…
                                                        Ngày 5 tết Đinh Dậu


Đọc tiếp

Thứ Hai, 30 tháng 1, 2017

Một bài thơ dọc đường hoa tết

Hoàng Quý


(Ảnh sưu tầm)

Những cây hoa bị chém bị bứng khỏi rừng khỏi vườn
Xếp rất khéo vô tận trong phố
Máu hoa rơi lả tả


Những người bán mang vẻ mặt tươi cười và nhàu nhĩ
Thời tiết năm nay lạnh nóng oái ăm
Đám trẻ cuối làng sau thung chờ mảnh áo mới

Người bán nhanh nhảu nài nỉ
Kẻ mua hài lòng trả được giá rẻ
Lát nữa đào phai đào hồng đào đỏ sẽ rờ rỡ trong nhà trên ban thờ
Lát nữa những cúc trúc huệ mai tỏa mùi hương ngơ ngất
Lát nữa cô chủ sẽ hôn lên má anh chồng khen khéo chọn khéo mua
Lát nữa những trạng nguyên tương lai những chủ nhân ông tương lai tự nhiên hiền ngoan tưởng tượng những bao lì xì
Ông bà tiên tổ xôm tụ rượu mứt bánh cỗ hương khói linh ứng
Chủ nhân rung chân kiêu hãnh nói về vẻ đẹp tinh khiết khó kiếm khó chăm của các loài hoa
Và những chúc tụng bằng năm bằng mười tiền vào như nước
Những ván chơi năm mới mở ra

Những cây hoa những cành hoa lặng câm
Những người bán kham nhẫn và nhàu héo
Cánh hoa rụng như suối máu tím đỏ trắng vàng
Chảy vô tận con phố đầy gió

                                                                       Chiều 29 tháng Chạp năm Bính Thân


Đọc tiếp

Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Khúc đợi

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Tôi tựa vai chiều
Hoàng hôn xuống thấp
Một chiều qua tôi
Tôi gọi lên chiều
Giọt sao không nói bên trời tít xa

Biển sóng ngày thiếu em
Đường cây thưa thớt gió
Bờ ngóng cánh buồm xanh
Hoàng hôn dần buông
Chờ em!

Vội vã từng cánh chim
Nụ sao quên thắp biếc
Chỉ có mây trầm ngâm
Chậm trôi
Đợi em!

Gọi em trong hoàng hôn tím
Sóng băn khoăn soãi trên bờ cát
Cánh chim bỏ đi không đợi tôi
Giọt sao
Như mắt thương nhìn ai
Đường cây đẫm xanh lời yêu

Hẹn nhắc mùa sương trắng
Môi hồng thơm son dịu dàng quanh đây
Bàn tay ấp iu vô tình qua
Thêm chiều nghiêng
Đợi em!
Thêm hoàng hôn
Chờ em!
                             03/1/2017

Đọc tiếp

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Mùa đông...


Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Có thiêm thiếp tiếng chim chờ bạn
Có ngôi sao vụt sáng xanh trời
Có đám mây thình lình trĩu xuống
Có một người đăm chiêu
Mùa đông!


Một chú bé chiều chiều ngước gió
Có một hôm chân vấp mẹ về
Có chú gà thơm tho bột nặn
Có tiếng cười nhòe ướt như mưa

Có đứa trẻ gày gò sáu tuổi
Gánh cói xanh trĩu tuổi thơ xanh
Có tiếng ho. Bàn tay bợt nước
Có năm ròng rơm trấu rưng rưng

Có sớm ấy ba lô đi mãi
Có trưa mưa khóc bạn ven rừng
Có cơn sốt thất thần tuổi trẻ
Có một ngày ngẩn ngơ bình yên

Có đứt gãy tật nguyền bưng kín
Có sương vây mai mỉa trêu người
Có trang giấy trắng dòng trắng chữ
Có dặm trường bạc xóa như vôi

Rồi bất chợt tiếng chuông tao hạnh
Vút lên trong hoang hoải một ngày
Em nhóm lửa

Em giữ lửa
Tin mùa còn
Tin tay cầm tay…

Con chim có bạn về ngủ thiếp
Ngôi sao xanh xanh phiêu miên xanh
Đám mây trĩu chìm đi bất chợt
Có một người mơ mộng
Mùa đông!

                    Đêm mùng một Tết Dương, 2017

Đọc tiếp

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Ghi ở cuối chiều

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Người đi chiều ấy mông mang nắng
Ta e dè. Ta không tiễn đưa
Đêm qua tin gió về tê lạnh
Áo buồn năm nọ đã lành chưa?

Ta biết nơi Người mong nắng thắp
Xua đi hơi giá tiết đương hàn
Ta biết áo đông choàng đã lỡ
Đường kim tìm dọc chợt trôi ngang

Người ạ, đừng buồn khăn áo cũ
Mẹ trao là chứa những chờ trông
Người ạ, đường trời xa ngái ấy
Vẫn gieo giọt ấm nhẹ bên đường

Chiều ra soi sóng bên bờ trắng
Nghe nắng vàng đi rất vội vàng
Giá mà gói nắng trong khăn được
Xin gửi cho Người nắng nhớ thương!...

                                             Chiều cuối, 2016


Đọc tiếp

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Tôi tìm miền tôi

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)

Những mũ rơm mũ lá một thời
Mẹ đan cho giờ không đội nữa
Trời thì xanh
Biển thì xanh
Cỏ thì xanh
Tiếng gọi tôi lên thác xuống ghềnh
Tôi vật vã tạ từ rơm rạ
Đi tìm miền mong!

Tôi đi qua rất nhiều thành phố đẹp
Gặp chú bé đánh giày nằm không chiếu chăn
Tôi nói: - Hãy cho tôi ngủ cùng
Chú bé nói: - Trời lạnh lắm, lạnh không ngủ được
                      Lề đường đâu giành cho anh
                      Con đường đâu làm chồn chân anh
                      Mặt đất đầy gai đầy cỏ độc
                      Xin cảm phiền
                      Tôi đang mơ ngày xanh...

Tôi gặp lão ngư ngồi chờ con nước
Chìa tay xin con cá nướng ăn
Ông bảo:    - Biển chẳng mấy ngày yên
                     Con cá nhỏ vẩy cũng đầy muối mặn
                     Những con thuyền bé bỏng
                     Những kẻ gieo lưới thảy đều bé bỏng
                     Biển bao nhiêu giông tố vây người...
                     Anh dõi chân trời
                     Biển bao nhiêu sóng thế
                     Cả đời ta úp mặt vào sóng bể
                     Mỗi triều lên hốc hác mặt người...

Có chàng trai miền Thượng hỏi tôi
                    Đất quê anh có khác?
                    Rừng quê anh có khác?
                    Đất quê núi vừa ngắn vừa dốc
                    Rừng kiệt xơ, cây cũng bỏ rừng đi
                    Con gấu buồn liếm tay như liếm mật
                    Lối băng rừng thưa lốt chân voi
                    Đàn vượn hay đùa chiều không hú nữa
                    Lá xanh soi mặt người
                    Cao như trời
                    Xa xôi như trời
                    Rừng nghi ngại cả bầy chim lót ổ!
Mây lang thang bay, bay, bay, bay...
Tôi nhìn anh lặng không nói được!

Băng về miền đồng bằng bát ngát
Thuyền trôi
Thuyền trôi
Thuyền như lá. Trôi...
Người thợ cày bảo tôi
                    Thành phố các anh nườm nượp mặt người
                    Sao hát nhiều đến thế
                    Sau bao mũ áo
                    Người nói năng nhiều
                    Anh có như loài đãi bôi?

Xin từ tạ sau lưng phút trông chờ của mẹ
Đội - lên - miền - mũ - áo - Người
Gặp câu hỏi rừng, câu hỏi Người, câu hỏi biển
Câu chú bé đánh giày trong cái đêm giá lạnh
Trời xanh như thế ư, xa như thế ư?
Mẹ ơi!
Cuối dặm trường khao khát
Miền yêu thương heo hắt trong đời!...

                 

Đọc tiếp

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Ru lên thật thà

Hoàng Quý

(Ảnh sưu tầm)

Em về phương ấy
Bỏ rêu phương tôi
Trời như mắt biếc
Em đã xa xôi
Câu ru thật thà lặng xanh hư vô
Câu ru thật mềm người riêng mang đi
Tôi theo ngược miền gió cả
Ru tôi từng ngày thấm mệt
Chợ đã chiều
Gương đã bụi
Còn tôi?

Ru xanh êm xanh ruộng đồng
Ru em câu thơ dịu dàng
Rồi xa!

Bao ru tôi mang thật buồn
Đi qua bao nhiêu muộn phiền
Người ơi!

Ru người...
Ru tôi...
Đọc tiếp

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2016

Goi người

Hoàng Quý


(Ảnh sưu tầm)
Bãi khách ấy có rất nhiều săng lẻ
Đêm dừng chân ngửa mặt lên trời
Cánh cõng mắc như thuyền chợt đi, chợt đến
Có ai người trở lại nữa hay thôi?!

Tôi từng trú rừng kia một ngày xa ngái
Hái đầy tay những trái giòn xanh
Chiều hút tầm bom, mặt mày xạm khói
Đã cười đùa toàn những chuyện huyên thuyên

Trời trở rét úp thìa cho bớt rét
Túm tít xem trăng, trăng đã qua trời
Sương ướt giọt quờ tay sang võng cạnh
Trong đám chiều qua có đứa đi rồi

Tôi từng khóc một chiều bãi khách
Thằng bạn người Nùng chết tuổi thanh niên
Cơn sốt rét bất ngờ không thuốc
Bó theo người độc tấm tăng con

Có những cuộc đời như trăng khuyết tuổi
Tất tật mang cho không toan tính điều gì
Bãi khách ấy
Vạt rừng săng lẻ ấy
Bao người đi qua...

Đồng đội tôi giờ thưa thớt cả
Đứa cấy ruộng quê
Đứa tất tả thị thành
Tôi chỉ muốn gào to trước cánh rừng xưa cũ
Có ai về mắc võng với tôi không?...

Đọc tiếp

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

Gửi cho em trước đêm Giáng sinh

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Những câu thơ gày guộc của anh xơ xác của anh
Tìm đậu hạt sương, sương trong trẻo quá
Mùa Giáng sinh leo lét nến anh
Gió thương tổn bồn chồn gõ cửa

Mấy cây thông lộng lẫy
Vụt sáng lên như chờ đợi điều gì
Thánh đường nghiêm trang. Thánh đường ngỏ cửa
Bài Thánh ca buồn rung chuông ngân nga

Anh viết gì đêm trước Giáng sinh
Vòng Lá Mùa Vọng chăng?
Hay Máng Cỏ?
Những người chăn cừu mang rất nhiều đồ chơi, rất nhiều hoa quả
Mắt rưng rưng đợi Chúa Hài Đồng

Vòng lá không xanh được mùa vọng anh
Máng Cỏ ư, đợi gì cứu rỗi
Cái thân xác phạc phờ, cái phần hồn chìm nổi
Ta tự cứu chuộc mình hay chờ ai cứu ta?

Những bông sao nhoi nhói xanh xa lặng lẽ trong khuya
Có phải
Ánh nhìn em thao thức cùng ta lo lắng cho ta một dạ đợi ta
Em - hy vọng cuối dặm trường trở gió
Em - phương vị cuối kham nhẫn chìa tay mỗi lần ta vấp vỡ
Giữa - cõi - mênh - mang - Người!

Đêm nay
Đã rờ rỡ hoa đèn
Những cây thông bỏ rừng mơ phố
Người chăn cừu vội vã xếp đồ chơi và rất nhiều hoa quả
Thánh đường kia Vòng Lá lại treo cao
Những tín đồ thôi miên bên Máng Cỏ
Hồi hộp cất lên điệu Thánh ca trầm...

Ta khắc lời ta thưa những Thánh Thần
Quý vị nói
"Sự sống mạnh hơn cái chết
Sự lành, mạnh hơn sự dữ
Tình yêu mạnh hơn thù hận
Chân lý mạnh hơn dối trá"
Vâng
Không ai cãi nhau vì điều này
Quý vị nói
"Hãy tìm Nước Thiên Chúa"
Còn ta nói
Dải đất gian lao này xương thịt của ta
Để giành lấy thanh bình đã bao nhiêu máu đổ!

Hỡi mênh mông mía mật
Ta từ chối Thiên đường
Ta chỉ yêu em!...

                                    Đêm 20/12/2016

Đọc tiếp

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2016

Đêm tháng 12

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)

Những ngọn nến đã tắt từ lâu

Mây trời, Thánh đường chìm vào bóng tối
Sao Anh đứng trối trân mãi đây
Cuộc chia tay buồn không giấu nổi

Ngày mai đến Anh
Ngày kia sẽ Anh
Những do dự phồng rộp sương giá
Từng đàn chim di trú trôi ngang
Câu mộng mị ám rêu mốc cũ

Một tiếng kêu hoang vu thinh không
Sự nhẫn nhịn nén lại rất lạ
Đêm dửng dưng hay Anh dửng dưng
Trong thăm thẳm âm thầm gãy đổ

Chúng ta không ai nói với ai
Tiếng nói thừa không cần đến nữa
Một thế giới mù
Một thế giới câm
Linh thiêng giả đang vỡ...
Sẽ vỡ...
Đọc tiếp

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Tản mạn

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Đừng hỏi ta hoài về sóng
Chẳng ra gì sóng rất ênh uôm
Đừng hỏi ta nhiều về biển
Vắng buồm kia biển cũng cô hồn...

Thôi! Đêm nay hãy ngồi yên lặng nhé
Trải nhau về mơ những giấc mơ ngoan
Em có nghe phía cuối miền sao cháy
Thúc ngang trời tiếng sếu kêu vang!

Đọc tiếp

Thứ Hai, 5 tháng 12, 2016

HAI BÀI THƠ RẤT CŨ

Hoàng Quý

Hơi ấm mùa đông
(Ảnh sưu tầm)
Hơi ấm giấu trong cây
Hơi ấm lọt qua tay
Những mùa đông tôi thường đến sớm

Lối vắng hơi người
Cây cũ trơ cành
Lá trút về đâu ai người biết được

Rồi một sớm em về bất chợt
Tiếng cười tan giá trời đông...

                                    2001

Tám câu
Thêm chú thích
Đêm qua nghe hát ngoài đình
Lời thương, thương cả chúng mình mới đau
Cái ngày qua ngõ thăm nhau
Cây trầu rụng lá, cây cau đã buồng
Trời xanh chim nhạn khôn tìm
Sông xanh cạn nước con thuyền phơi trơ
Người mang theo hết đợi chờ
Lối sang ngày ấy... 
Bây giờ... đã rêu...

                                       1999


Đọc tiếp

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Ghi ở biển


Hoàng Quý


(Ảnh sưu tầm)

Không có em kề bên
Bờ cát dài lễnh loãng
Nón trời ai bỏ quên
Cuối trùng thăm thẳm tím

Đọc tiếp

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Lời tạ mùa thu

Hoàng Quý


(Ảnh sưu tầm)

Đêm qua sương về ủ lên tàn cây
Tôi nghe lá buồn thở se lòng tay
Em hãy vì tôi
Em hãy cùng tôi
Tiễn mùa thu đẫm heo may
Đọc tiếp

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016

Trăng sông Trà

Hoàng Quý


(Ảnh sưu tầm)
Chợt sông Trà
Một đêm trăng man dại
Bỗng xót câu thơ Chu Thần hỏi trăng
"Vì sao quyến luyến đi không nỡ"

Đọc tiếp