 |
Nhà văn Nguyễn Thị Hoàng
Bà sinh năm 1939 tại Huế. Nhiều năm dạy học. Bắt đầu viết, 1966. Tiểu thuyết "Vòng tay học trò" được in lần đầu trên Tạp chí Bách Khoa, đăng nhiều kỳ. Thiên tiểu thuyết lẫy lừng bùng nổ những cuộc tranh cãi, hai năm sau, được in thành sách. Theo suy nghĩ riêng tôi, bà là nữ nhà văn lớn nhất, một tiểu thuyết gia với bút pháp hiện sinh đặc sắc nhất trong đội ngũ những nữ nhà văn Việt Nam hiện đại Thế kỷ XX. Nhờ Internet, tôi được đọc 14 tác phẩm văn xuôi và một phần, 2 tập thơ của bà. Và, cũng nhờ phát minh vĩ đại này, tôi đến được cánh rừng dị thảo bị ném không thương tiếc cả đá và gai độc, vào cả cuộc đời và tác phẩm của bà. Những kẻ độc đoán, bệnh hoạn và đạo đức giả thì chẳng kể làm gì. Nhưng, không thiếu những tên tuổi cổ cồn, cà - vạt cũng dạy dỗ, kết án bà, kết án " Vòng tay học trò" như một thứ dâm văn, làm bại hoại gia phong, rằng "nó" thách đố và tuyên chiến đạo đức xã hội, thách thức không hổ thẹn giáo lý Đông phương. Nếu xét từ bình diện tiến hóa, thật khổ thân bà. Cái xã hội nhoe nhoét thứ luận lý vốn xác Nho, óc Nho, Trí những cầu học đòi Âu hóa, thì, bà bị la ó cũng dễ hiểu thôi. Thế nhưng, "Vòng tay học trò" lại được tái bản nhiều nhất. Vì các nhà buôn chữ thấy tác phẩm của bà giúp họ hái ra tiền? Đó chỉ là một nhẽ. Cái lẽ lớn hơn là tác phẩm của bà, và bà, dám xông thẳng vào đề tài gai góc: Bản - Năng - Con và Tiến - Hóa - Người. Than ôi! cuộc tranh đấu giữa hai nửa bản ngã thật khó khăn và hệ lụy biết bao! Ngài mũ cao áo thụng ngành giáo dục mua dâm. Vị uy quyền lệch đất cỡ quan đầu tỉnh dắt vợ người ta vào nhà nghỉ mây mưa, quả tang, thì phân bua chỉ là tâm sự chứ đã mút mát gì. Tôi đoan chắc, những vị kia, (và chẳng riêng những vị kia), vẫn thơn thớt rao giảng chính trực, đạo đức v.v.. và v.v. Và, tôi cũng đoan chắc, cái ngữ ấy mà đọc "Vòng tay học trò" sẽ đấu tố bà, đòi dóc da lóc thịt bà hung hăng nhất. Trong cái thế giới ngợm người người ngợm rất nhiều trắng trợn, rất nhiều ô trọc, thì được đọc lại văn chương của bà, cũng là được nhìn thẳng, rồi ngẫm ngợi sâu hơn cái thuộc tính "Con" trong cái vỏ Người của loài ta, phải không? Thưa bà! Những tác phẩm của bà - không chỉ "Vòng tay học trò", sẽ sống rất lâu, rất dài lâu trong xung đột bể dâu Tiến - Hóa - Người! Hoàng Quý |
CÁNH CỬA ĐEN
Truyện ngắn
 |
Ảnh sưu tầm |
Một con dao bén ngọt lóc nhẹ trái tim ra khỏi lồng ngực, một cơn gió lạnh toát cuốn tròn toàn thân, dìm xuống vùng nước xoáy sâu hun hút, những chiếc đinh vít nhọn hoắt đâm sâu vào thái dương, hai tay hai chân cóng tê lạnh ngắt, tôi tỉnh dậy trên bàn rộng, giữa những đống giấy rách nát, những cây cọ bê bết màu, những ống thuốc loang lổ, những mảnh vải trắng tả tơi, những khung gỗ gãy nát, những mảnh chai vỡ vụn, những vệt tàn thuốc nhớp nháp, toàn thể những thứ đó dính bê bết vào áo quần đẫm ướt mồ hôi, mồ hôi, như một phát tiết cuối cùng của cơn đau suốt đêm, suốt những tháng năm vực thẳm, những ngày dài tha ma, đã ứa ra, như một loài máu trắng, từ những vết thương vô hình khắp cùng thân thể tôi, khắp cùng kẽ da chân tóc, đầu những ngón tay ngón chân, khắp, khắp cả những mảng thịt da lạnh ngắt không còn cảm giác, và thứ đầu tiên tôi nhìn thấy ở ngoài đời gởi đến sau một đêm ác mộng mê man, đêm săn đuổi không ngừng ảo ảnh đã vút bay khỏi tầm tay với trong cơn chiêm bao bùi ngùi không nguôi, là màu trời trắng xoá trôi qua khe cửa, khoảng không gian bé bỏng và cuối cùng bỏ ngỏ cho tôi còn chút tương giao âm thầm với cuộc đời vây bọc xung quanh, buổi sáng đã đến đúng giờ hẹn hò, đánh thức tôi dậy, như thường lệ, nhưng sao lại đánh thức tôi dậy không để cho tôi yên, không để cho tôi mê man, sao ngày lại đến tình cờ, cay nghiệt, mở bét hai con mắt tôi ra, lôi thốc chùm ý thức nhức nhối ra khỏi cơn mộng mị ngập chìm, không để cho tôi quên, sao những tiếng chân người lại qua ngoài ấy, sao những tiếng sóng xé rào rào dâng lên ngoài bờ đường xa, sao có tiếng trẻ con khóc cười trong xóm, sao tiếng nhạc vang vang một bài hát cũ ưu phiền, sao tiếng những người đàn bà đi chợ gọi nhau, sao tiếng chim hót lên đầu cành lá mới, sao nắng bắt đầu nhảy múa trên ngọn cây, và trời mở ra mông lung cao tít trong hồn tôi đã đáy huyệt chôn vùi. Mà thời gian không gian nào thế. Buổi sáng hay buổi chiều, buổi trưa hay nửa đêm. Tôi ở đâu. Tôi còn gì. Không, tôi không còn gì hết, không còn gì ngoài thứ máu trắng ứa lên từ những vết thương vô hình. Lạy van em, em yêu dấu, em đâu rồi hãy đến. Anh tỉnh ra rồi. Và ngó thấy rồi, tất cả những mảnh vỡ. Những khoảng trống. Những không gian xa tắp. Những sai lỡ. Những mất hút dấu tích, và bặt tăm hình bóng. Lạy van em, quỳ trên gai trên lửa trên bất cứ cực hình đau đớn nào, khóc bằng thứ máu trắng đó và lạy van em đâu rồi hãy đến, đâu rồi hãy về, một phút giây thôi, một thấp thoáng thôi, rồi anh trả con chim trắng về trời cao, rồi anh nằm xuống yên vui địa ngục. Nỡ nào tàn ác thế. Tôi là một kẻ điên si. Một kẻ tham lam ngu muội, thương yêu và đòi hỏi quá nhiều, cái gì cũng quá nhiều nên tràn đổ cả. Lạy van em, lạy van em. Tôi còn có lời nào, tôi còn có cái gì. Chẳng cái gì cả. Có cái gì xung quanh không, có cái gì trong lòng không. Không, không, em đã mang đi theo hết, đời sống, sinh khí, tất cả, như mặt biển đã rút về cơn thủy triều chiều hôm cho bãi hoang vu không còn một dấu chân, không còn một cọng cỏ. Tôi thèm bóp dẹp đầu trong hai tay, phải rồi, bóp dẹp đầu tôi trong hai tay điên cho em thấy niềm ăn năn của tôi. Và phá phách hết căn phòng này, cái nhà này, tất cả những gì tôi đã ngu si miệt mài gầy dựng, những ngày tháng dưới bóng hư không, bỏ quên tôi, bỏ quên em, bỏ quên hạnh phúc gần gũi thân yêu của mỗi đời người chỉ đến một lần, chỉ có một lần. Nhưng ích gì. Con sông đã mênh mông hai bờ rồi và chẳng có cầu qua. Tôi làm gì tôi ra sao, ở đây cũng chẳng còn ai thấy chẳng còn ai biết ai hay nữa. Chỉ một mảnh trời thì lạnh lẽo, xa xôi và câm nín chừng nào. Tôi lạy van vô ích, gọi kêu vô ích. Có ai nghe đâu. Có gắn hàn gì được đâu. Nhưng tôi có làm gì đáng tội. Tội của tôi là ngu dốt. Người nào cũng ngu dốt cả, bởi khi nằm xuống buông tay không ai bằng lòng đời mình, phải hối tiếc một cái gì, phải ăn năn một điều gì, và tuyệt vọng cho đến chết bởi đã ngu dốt làm hỏng đời mình, đánh rơi hạnh phúc tìm thấy, và không có cách gì để sống lại đời mình một lần thứ hai. Ngu dốt bởi cơ hội nào, hạnh phúc nào, tình yêu nào cũng là cuối cùng cả, cũng đến và đi mất không trở lại hai lần bao giờ, mà vẫn lơ đãng, vẫn vô tình, vẫn lười biếng không nắm giữ, không nuôi dưỡng không nâng niu. Lạy van em. Nhưng em đã ra khỏi đời tôi bao xa. Không, hãy còn đâu đó, không thể nào vượt ra khỏi vòng săn đuổi tận tụy của tôi đâu, cứ đi, cứ trốn, tôi sẽ hụt hơi đuổi theo, sẽ hụt hơi đợi chờ, còn ba mươi năm năm mươi năm, còn một đời dài thê thảm để mong chờ.