Hoàng Quý
Tôi ngồi uống trà dưới tán khóm trúc nhỏ trên cái ban công tí tẹo nhà tôi. Ánh trăng hạ huyền gần sáng yếu ớt lẫn với ánh sáng đèn nhờ nhờ như máu bết.
Thình lình đối diên tôi một bóng người ủ rũ, tóc tai xõa xượi. Tôi quát: Ai? Tiếng cái bóng trắng cất lên: Ông có phải là nhà thơ không? Tôi bảo, còn tùy cách nghĩ của người đời, nhưng ông là ai mà hỏi tôi như vậy. Cái bóng trắng rầu rĩ. Tôi nhớ cái lần ông đi với thi sĩ họ Trịnh thắp hương các vua Lê Duy tông, Lê Hiển tông, nhưng trước mộ tôi hai ông đều quay lui. Vậy là?... Tôi là Chiêu Thống. Tôi đi khắp nước non đã mấy trăm năm, đâu đâu cũng phỉ nhổ tôi, không nơi nào thèm nhìn tôi cả...
Chắc bởi tiếng thét làm vợ tôi choàng tỉnh và lay gọi. Ông ơi, ông mơ lành dữ thế nào thét lên thế. Tôi tỉnh hẳn, nhìn đồng hồ,3 giờ sáng. Không ngủ lại được.
Năm ấy, 2005, cũng cữ này, tôi theo thi sĩ Trịnh Thanh Sơn về thăm quê ông Thanh Hóa. Ông rủ tôi qua Bàn Thạch thắp hương cho các vua Lê triều Lê trung hưng. Ông chỉ cho tôi cái con sông đào từ đập Bái Thượng về xuôi do người Pháp bắt phu đào đắp cắt đôi vùng đất trù phú. Chúng tôi qua phía tả ngạn thắp hương cho vua Lê Dụ tông. Lại dừng bên hữu ngạn, nơi có lăng vua Lê Hiển tông ở cồn Mã Lăng, nhưng không ai bảo ai, thắp hương xong trong lăng Lê Hiển tông, chúng tôi trở lui. Giờ thì cái bóng ma Chiêu Thống còn vật vờ mãi kia là do chuyện ấy.
Đêm trừ tịch năm kia năm kìa, bỗng dưng hâm hâm dở dói viết viếc. Tôi chả khai bút khai biếc bao giờ. Tự dưng cái đêm 30 nọ nó hóa ra như thế. Gửi bài thơ cho nữ sĩ Vũ Thanh Hoa, ai dè đúng giao thừa bài thơ lên trang. Ít ngày sau thi sĩ Nguyễn Trọng Tạo cũng đăng. Rồi trang Chim Việt cành Nam bên Pháp cũng đăng. Rồi nhiều trang khác. Sáng nay, mấy cuộc điện thoại gần xa bảo, tìm cái "Mùa xuân trong mắt" của ông như tìm ma. Sao mới cạn thu bạn bè lại nhắc bài thơ ấy. Thì đăng vào mùa thu liệu có ai đọc cho không? Hay lại bảo, cái thằng, hâm tỉ độ. Thôi, bạn còn nhắc còn yêu thì đăng lại vậy. Thơ phú đa đoan, Ta ư, ta vốn hâm từ thủa lọt lòng!
“Hữu thời trực thướng cô phong đính
Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư”
(Không Lộ)
 |
Tượng đài Nguyễn Huệ Quang Trung ở Hà Nội - Ảnh sưu tầm |
Hôm ấy voi thiêng rầm rập tiến
Người vào chào muộn tết Thăng Long
Hỏa hổ chớp
Đào hồng bốc lửa
Giang sơn của ta đâu phải bếp người Thanh