 |
Nhà văn - Dịch giả Hiếu Tân
Từ bữa "Thượng sơn" cùng Hiếu Tân do vợ chồng hai nhà thơ Trịnh Sơn - Võ thị Phương Thúy rủ rê, đã hẹn với nhau lên trang truyện ngắn này. Ấy thế mà cứ việc nọ việc kia. Thế là thất lễ với bạn. Bữa qua, có lẽ sốt ruột, Sơn a lô hỏi, cháu kiểm tra máy cho chú rồi, máy cổ lỗ chút nhưng còn sài tốt, sao trang vắng hoe? Chả lẽ lại bảo cám ơn ông cháu tốn công, tại chú tự dưng... bận. Đời thì nhiều cái tự dưng lắm. Sáng còn cười rổn rảng, chiều tự dưng buồn. Cái "tay tổ" bữa qua còn vênh vang tự đắc như cha thiên hạ, trưa nay có người báo tin hắn vừa ngã ngựa cái oạch, lại kèm lời rủa, dương oai tự đắc cho lắm vào. Ví dụ thế. Thế cái nào tự dưng, cái nào nhân quả? Thế là hăm hở lên trang "Ẩn sĩ & Từ Hải" của Hiếu Tân để ngẫm thêm giữa NHÂN và QUẢ, giữa vị ẨN SĨ đối diện với TỰ DƯNG... Mấy tháng trước, trên mạng đưa tin, ở Cộng hòa Liên bang Đức, người dân bất bình để cho cái Viện Khổng Tử làm tối xầm cả một góc tráng lệ Berlin. Có tin được không? Hay là tin vịt? Xin thưa với các công dân của đất nước sinh ra rất nhiều triết gia vĩ đại cho nhân loại tít bên trời Âu, ở nước tôi, Khổng ông kễnh chỗm chệ Văn Miếu Quốc Tử Giám. Hiền kiệt Chu Văn An ghé đấy cho nó ra vẻ chủ quyền hữu nghị hài hòa, Từ Hải thật chết ngắc từ thời Tố Như. Các ẩn sĩ - các "Phàn" được mời nghỉ hưu lâu lắc rồi. "Phàn" nào mới nổi hăng tiết vịt thích nói cho nói cứ nói. Mà, dẫu to kèn thì cũng nửa chuột nửa dơi bèo nhèo mỡ nạc sợ bị biếm hoặc bị thiến. Cha, con họ Từ thời nay gặp Kiều thì xơi Kiều chứ chả ngu gì cưới Kiều làm vợ. Thế thì, người ta mới bảo, ở chốn này Từ Hải đương thời rặt Từ Hải đểu. Mà đã đồ đểu, nếu chết, chết nằm chứ đâu có chết đứng. Hoàng Quý |
Hiếu Tân
Truyện ngắn
 |
Ảnh sưu tầm |
Thuở ấy, bên cạnh Từ Hải - vị đại vương lừng lẫy oai danh, có một nhân vật kỳ tài, đáng liệt vào hàng "dị nhân": Họ Phàn, tên Cự, tự Bỉnh Cung, ngay từ thời trẻ đã nổi tiếng tài hoa, cả một vùng Liêu Đông rộng lớn không ai là không biết tiếng. Cả Thanh Tâm Tài Nhân lẫn trong Truyện Kiều đều không thấy nhắc đến nhân vật này, có lẽ vì không liên quan nhiều lắm đến câu chuyện chính. Người viết những dòng này, nhân lần giở những thư tịch cổ, thấy những chuyện về nhân vật này thì giật mình kinh hãi, thầm tự nhủ: nếu không có Phàn kia thì chắc gì Từ đã thành Từ, ngay đến thành người còn khó, huống hồ... Nay xin chép ra đây để bạn đọc xem cho vui, và vì trong nguyên bản hơi văn cổ, ý tứ sâu xa, nên xin được phiên ra lời thường thời nay, để khỏi làm mệt trí bạn đọc.