Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

Nhà thơ Vân Long và mùa thu


Nhà thơ Vân Long

Gần 20 năm trước (1996) ông thăm gia đình tôi. Tôi bối rối tiếp ông trong "gian khách" khu tập thể tôi ở, quây lấn ra, bằng những tấm tôn cũ, sét rỉ, dột cả nắng lẫn mưa. Không hiểu tại sao ông cứ động viên tôi đưa những bài thơ chữ đánh máy trên cái máy đánh chữ cũ kỹ, của tôi, cho ông đọc. Tôi chỉ mới biết ông chiều muộn, hôm trước. Có thể, nhà thơ Hoàng Trung Tính đã nói với ông một điều gì đó. Tôi không biết. Rất ngại ngùng, nhưng rồi tôi cũng đưa cho ông 30 bài thơ của mình được đánh chữ lòe nhòe trên những mảnh giấy tiết kiệm. Cách ứng xử gần gũi, và có lẽ, sự chân thành khác biệt của ông đã thuyết phục tôi hôm ấy. Trong đêm, ông viết ngay lời bạt. Ông mang những bài thơ của tôi về Hà Nội và cùng với nhà thơ Lữ Huy Nguyên khai sinh nó. Tháng 7 năm 1996, tập thơ "Giấc phì nhiêu" của tôi được NXB Văn học ấn hành. 
Gần 20 năm đi qua từ sáng ấy, ông vẫn đôi khi điện thoại cho tôi, thăm hỏi hoặc cho biết vài tin văn, vui mừng khi tôi được trao những giải thưởng. Ông là người anh, người bạn vong niên đặc biệt nhất trong cuộc đời tôi. Đức Văn và Đức Người của ông giúp tôi trên những trang giấy, và, ngay cả khi tôi cùng cực chán nản. Tôi chưa viết được điều gì về ông, có lẽ, bởi những trang sách của ông và sự khác biệt của ông trong cái số đông huyên náo luôn làm tôi bất lực mỗi khi đặt bút trước trang trắng!
                                                                                                                                Hoàng Quý
                                                                                                                                                           


Vân Long 
                                                                                                  

Thu cảm

Mở cửa – Đường thơm hoa sữa gọi
Phải bùng ra phố, phải đi thôi!
Hà Nội trời xanh màu cốm mới
Tôi nhập vào thu với mọi người
Đọc tiếp

MUA LENIN



Miroslav Penkov
Truyên ngắn

Hiếu Tân dịch

Khi tôi đọc xong câu chuyện của Miroslav Penkov, một nỗi buồn câm nín tôi, hàng giờ. Tôi bỗng nhớ Nguyễn Tuân, nhớ thiên tùy bút đặc sắc "Hương hồng Bun (gari)" của Nguyễn. Tôi in một bản, ra sân và hóa. Tôi khấn rằng, thưa Nguyễn yêu quý, hương hồng Bun còn đó, thơm đa tình. Chỉ đất nước của hương hồng xưa là đã đổi thay, thưa Nguyễn!
Hoàng Quý 


Ảnh sưu tầm
Khi ông nội biết tôi sắp sang Mỹ học, ông viết cho tôi mấy dòng tạm biệt: “Mày thằng tư bản thối nát. Thượng lộ bình an. Thân yêu. Ông nội” Nó được viết trên một lá phiếu bầu màu đỏ đã nhàu, từ những cuộc bầu cử năm 1991, tờ phiếu quan trọng nhất trong bộ sưu tập phiếu bầu cộng sản của ông nội, và nó mang chữ ký của mọi người trong làng Leningrad.

Đọc tiếp

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2015

Tự nguyện

Hoàng Quý

Ảnh sưu tầm

Ở phía ấy là chân trời chưa một lần cầm nắm
Cứ đè sóng anh đi như chẳng nghĩ tới bờ
Biển có thể động bây giờ
Hay lát nữa?
Thuyền có thể chìm bất chợt
Có hề chi

Đọc tiếp

VÕ PHIẾN

Nhà văn Võ Phiến
(20/10/1925 - 28/9/2015)


Nhà văn Võ Phiến, tên thật là Đoàn Thế Nhơn, Pháp danh Nhật Trí, sinh tại Phù Mỹ, Bình Định. Ông là một trong những nhà văn lớn nhất của văn học miền Nam trước 1975 và trong cộng đồng Việt ở hải ngoại sau 1975. Văn chương của ông có nhiều ảnh hưởng tới nhiều thế hệ cầm bút. Ông để lại một khối lượng sáng tác lớn gồm: 4 tiểu thuyết, 9 tập tùy bút, nhiều tập truyện ngắn và nhiều tác phẩm phê bình tiểu luận, một số tác phẩm dịch, Năm 1975 ông tới Hoa Kỳ, rồi định cư tại Quận Cam, California. Được tin ông từ trần hồi 17 giờ (giờ California) ngày 28/9/2015. Xin được chia buồn cùng thân quyến nhà văn! 
Để biết được phần nào con đường và sự nghiệp văn chương Võ Phiến, trân trọng chuyển tới bạn đọc bài viết mang tựa đề "Võ Phiến" của nhà văn Thụy Khuê, một bài viết khá bao quát về một ngôi sao văn học vừa từ giã chúng ta.
(Hoàng Quý)

                                                                                                           

Thụy Khuê


TIỂU SỬ

Võ Phiến tên thật là Đoàn Thế Nhơn, bút hiệu khác: Tràng Thiên. Ông sinh ngày 20/10/1925 tại làng Trà Bình, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định. Cha là Đoàn Thế Cần làm giáo học, mẹ là Ngô Thị Cương. Võ Phiến có người em ruột là Đoàn Thế Hối, sinh năm 1932, sau này ra Bắc tập kết, cũng là nhà văn bút hiệu Lê Vĩnh Hoà. Khoảng 1933, cha mẹ xuống Rạch Giá lập nghiệp đem Đoàn Thế Hối theo; Võ Phiến ở lại Bình Định, sống với bà nội, học trường làng, trung học ở Quy Nhơn. 1942 ra Huế học trường Thuận Hóa và bắt đầu viết văn. Bài tùy bút đầu tiên tựa đề Những đêm đông viết năm 1943 đăng trên báo Trung Bắc Chủ Nhật, ký tên Đắc Lang.

Đọc tiếp

Thứ Hai, 28 tháng 9, 2015

Ngẫu hứng qua mường


Hoàng Quý

1.
Ảnh sưu tầm1.
Một năm Hội Tú Mường chỉ có một lần(1)
Một năm anh ơi nhớ mà đến chơi với em, với hội!
No xôi, no thịt thì cứ chơi liền liền đi
Trên đầu lắc lư con ma rượu rồi có đứa trốn ra nương,hai đứa khéo mà thành một đứa!
Ơ! Cái Hội Tú Mường là chiếc cầu bẳng từ nhà anh sang nhà em
Đừng run cái chân treo cầu, đừng ngại rát cai vai, bỏng cái lưng cõng em về làm vợ
Đây này, cái má em nó đang cháy vì ống sáo ai thổi
Đây này, cái ngực em nó đang nảy phập phồng bởi tiếng đàn ai réo
CẦU ÔNG VUA TRỜI MÃI CHO BÔNG LÚA CON TO BẰNG CÁI VÒI HÁI, BÔNG LÚA CÁI TO BẰNG CÁI ĐUÔI CON TRÂU CON LỢN LỚN BẰNG CON VOI NHỠ(2)
Để anh làm cỗ đón em về làm vợ
Có dám yêu thì trèo cầu sang ngay đi
Có gan lấy cược cho pố, mế em xâu bạc trắng!
Đọc tiếp