Miroslav Penkov
Truyên ngắn
Hiếu Tân dịch
Khi tôi đọc xong câu chuyện của Miroslav Penkov, một nỗi buồn câm nín tôi, hàng giờ. Tôi bỗng nhớ Nguyễn Tuân, nhớ thiên tùy bút đặc sắc "Hương hồng Bun (gari)" của Nguyễn. Tôi in một bản, ra sân và hóa. Tôi khấn rằng, thưa Nguyễn yêu quý, hương hồng Bun còn đó, thơm đa tình. Chỉ đất nước của hương hồng xưa là đã đổi thay, thưa Nguyễn!
Hoàng Quý
 |
| Ảnh sưu tầm |
Khi ông nội biết tôi sắp sang Mỹ học, ông viết cho tôi mấy dòng tạm biệt: “Mày thằng tư bản thối nát. Thượng lộ bình an. Thân yêu. Ông nội” Nó được viết trên một lá phiếu bầu màu đỏ đã nhàu, từ những cuộc bầu cử năm 1991, tờ phiếu quan trọng nhất trong bộ sưu tập phiếu bầu cộng sản của ông nội, và nó mang chữ ký của mọi người trong làng Leningrad.