Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Tôi hát đồng dao

Hoàng Quý

(Ảnh sưu tầm)

Có kẻ tình cuồng hát rao hạnh phúc
Ngày hiện thân xác đêm thành ma trơi

Có kẻ đếm sao, có người tát nước
Mơ bạc gặp thiếc, nước lộn vào trời

Có đám rước Phật kèn như đám ma
Có kẻ chết ngắc miệng còn đón đưa

Có khúc trầm luân mua mười bán một
Chợ đông nghìn nghịt, người đi cả cười

Có anh nằm sấp, có nhà sư ngồi
Anh nằm thở hắt, sư buồn so vai

Có những chiến thuyền thúc chiều biển sóng
Có những vạt cỏ nhuộm xanh mắt người 

Thương, nhớ, khóc, cười rêu rong hạnh ngộ
Ta là thi nhân 
Quên quên... nhớ nhớ...

                                              2001



Đọc tiếp

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

Mưa đêm

Hoàng Quý        

     
  
       Những hạt mưa ru rím
       Gõ rạc rời trên tán lá đen
        Anh bước vào thành phố
        Như gã lạc loài quên tuổi quên tên

        Lặng thinh anh lề phố một mình
        Đèn đường cháy lom lom hắt vũng màu ướt át
        Những vạt người trôi... và trôi... trôi câm trước mặt
        Những chiếc xe bưng bít
        Đỉnh thánh đường chờm một vệt úa hoen
       
Đọc tiếp

Giấc phì nhiêu

Hoàng Quý

                                                              
Rất nhiều khi ta thảng thốt mơ giấc phì nhiêu của đời người. Em đâm đuống, em trỗ ống, ta đánh cồng và ca hát khúc ca của Mường Người. Đây là non xanh, kia là thung xanh, con trâu thở hơi sương tung bọt dãi dưới vòm tre kẽo kẹt. Thằng bé đánh cù con cù quay tít. Ông ké già, bà ké già tóc xoà như cước vẹo xiêu men đắng men nồng. Vũ trụ bơ thờ hương lửa. Ta và em đắm nhìn mê sảng giấc phì nhiêu.

Nín nhìn chiếc đèn kéo quân xoay, quan xoay, lính xoay, quản tượng xoay, kẻ sĩ xoay vòng vo ngây dại, lũ nông ngư xoay chèo xoay lưới, con cá ngoắt đuôi xoay đuổi không cùng. Em tha thiết, em tươi nồng vũ trường chớp xanh chớp đỏ. Chợ chạ người anh khoe sức lực điền kẻ xem người trả. Em nhìn ta đăm đắm như buồn một thuở, thánh thót loang dài nước mắt phì nhiêu.

(Ảnh sưu tầm)

Giật mình tỉnh thức:- Ô! Chỉ là cơn mê. Cơn mê của mộng si níu giữ. Cuối bờ kia gầm gừ sóng phủ, biển vẫn xanh cái xanh hoang như chưa bao giờ xanh thế, gió vẫn rung reo thao thiết đến vô cùng. Con thuyền ra khơi và lưới, và cá. Vũ trụ phập phồng cái ngẫu nhiên và không ngẫu nhiên. Giấc mộng của em, của ta không là gì cả. Hiện và xóa. Không là gì cả! Không là gì…một nhúm phì nhiêu.
                                                                                                                                                                               1996



Đọc tiếp

Chốc lát Cao Bằng

Hoàng Quý


(Đèo Mã Phục, Cao Bằng - Ảnh sưu tầm)
Biên giới đây
Tổ quốc tận cùng đây
Đèo Gió, đèo Giàng ngợp đầy trăng sáng 
Dẫu chỉ là chốc lát lên thăm
Sông Hiến, sông Bằng vẫn chảy... 

Xin nâng bát ngang mày
Xin rót nữa! 
Rót tràn câu sli, lượn thơm nồng 
Uống đầy em, uống đầy đêm ngây ngất
Áo chàm chao nghiêng ngả cây rừng

Mai chào biệt tôi đi về cuối biển
Bỏ lại trời lại núi sau lưng
Riêng câu hát với rượu dâng em ạ
Còn ướp đêm biên tái Cao Bằng!

                                     2003
Đọc tiếp

Rừng thức

Hà Đình Cẩn
(ký)


(Ảnh sưu tầm)

Hóa ra anh Trường, lái xe của Tổng giám đốc dự án đường Hồ Chí Minh, người dẫn đường cho đoàn nhà văn đi thực tế lại có cả một tuyển tập thơ Trường Sơn thời đánh giặc trong đầu và rất vui tính. Dừng lại ở cầu khe Tang để chụp ảnh kỷ niệm, anh Trường chỉ xuống lèn đá dưới chân cầu bảo những đàn bướm bay tít mù trong thơ Phạm Tiến Duật thời chiến tranh bây giờ không bắt gặp nữa...
Đọc tiếp