Thứ Tư, 4 tháng 1, 2017

Khúc đợi

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Tôi tựa vai chiều
Hoàng hôn xuống thấp
Một chiều qua tôi
Tôi gọi lên chiều
Giọt sao không nói bên trời tít xa

Biển sóng ngày thiếu em
Đường cây thưa thớt gió
Bờ ngóng cánh buồm xanh
Hoàng hôn dần buông
Chờ em!

Vội vã từng cánh chim
Nụ sao quên thắp biếc
Chỉ có mây trầm ngâm
Chậm trôi
Đợi em!

Gọi em trong hoàng hôn tím
Sóng băn khoăn soãi trên bờ cát
Cánh chim bỏ đi không đợi tôi
Giọt sao
Như mắt thương nhìn ai
Đường cây đẫm xanh lời yêu

Hẹn nhắc mùa sương trắng
Môi hồng thơm son dịu dàng quanh đây
Bàn tay ấp iu vô tình qua
Thêm chiều nghiêng
Đợi em!
Thêm hoàng hôn
Chờ em!
                             03/1/2017

Đọc tiếp

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Mùa đông...


Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Có thiêm thiếp tiếng chim chờ bạn
Có ngôi sao vụt sáng xanh trời
Có đám mây thình lình trĩu xuống
Có một người đăm chiêu
Mùa đông!


Một chú bé chiều chiều ngước gió
Có một hôm chân vấp mẹ về
Có chú gà thơm tho bột nặn
Có tiếng cười nhòe ướt như mưa

Có đứa trẻ gày gò sáu tuổi
Gánh cói xanh trĩu tuổi thơ xanh
Có tiếng ho. Bàn tay bợt nước
Có năm ròng rơm trấu rưng rưng

Có sớm ấy ba lô đi mãi
Có trưa mưa khóc bạn ven rừng
Có cơn sốt thất thần tuổi trẻ
Có một ngày ngẩn ngơ bình yên

Có đứt gãy tật nguyền bưng kín
Có sương vây mai mỉa trêu người
Có trang giấy trắng dòng trắng chữ
Có dặm trường bạc xóa như vôi

Rồi bất chợt tiếng chuông tao hạnh
Vút lên trong hoang hoải một ngày
Em nhóm lửa

Em giữ lửa
Tin mùa còn
Tin tay cầm tay…

Con chim có bạn về ngủ thiếp
Ngôi sao xanh xanh phiêu miên xanh
Đám mây trĩu chìm đi bất chợt
Có một người mơ mộng
Mùa đông!

                    Đêm mùng một Tết Dương, 2017

Đọc tiếp

Thứ Ba, 27 tháng 12, 2016

Ghi ở cuối chiều

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)
Người đi chiều ấy mông mang nắng
Ta e dè. Ta không tiễn đưa
Đêm qua tin gió về tê lạnh
Áo buồn năm nọ đã lành chưa?

Ta biết nơi Người mong nắng thắp
Xua đi hơi giá tiết đương hàn
Ta biết áo đông choàng đã lỡ
Đường kim tìm dọc chợt trôi ngang

Người ạ, đừng buồn khăn áo cũ
Mẹ trao là chứa những chờ trông
Người ạ, đường trời xa ngái ấy
Vẫn gieo giọt ấm nhẹ bên đường

Chiều ra soi sóng bên bờ trắng
Nghe nắng vàng đi rất vội vàng
Giá mà gói nắng trong khăn được
Xin gửi cho Người nắng nhớ thương!...

                                             Chiều cuối, 2016


Đọc tiếp

Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2016

Tôi tìm miền tôi

Hoàng Quý
(Ảnh sưu tầm)

Những mũ rơm mũ lá một thời
Mẹ đan cho giờ không đội nữa
Trời thì xanh
Biển thì xanh
Cỏ thì xanh
Tiếng gọi tôi lên thác xuống ghềnh
Tôi vật vã tạ từ rơm rạ
Đi tìm miền mong!

Tôi đi qua rất nhiều thành phố đẹp
Gặp chú bé đánh giày nằm không chiếu chăn
Tôi nói: - Hãy cho tôi ngủ cùng
Chú bé nói: - Trời lạnh lắm, lạnh không ngủ được
                      Lề đường đâu giành cho anh
                      Con đường đâu làm chồn chân anh
                      Mặt đất đầy gai đầy cỏ độc
                      Xin cảm phiền
                      Tôi đang mơ ngày xanh...

Tôi gặp lão ngư ngồi chờ con nước
Chìa tay xin con cá nướng ăn
Ông bảo:    - Biển chẳng mấy ngày yên
                     Con cá nhỏ vẩy cũng đầy muối mặn
                     Những con thuyền bé bỏng
                     Những kẻ gieo lưới thảy đều bé bỏng
                     Biển bao nhiêu giông tố vây người...
                     Anh dõi chân trời
                     Biển bao nhiêu sóng thế
                     Cả đời ta úp mặt vào sóng bể
                     Mỗi triều lên hốc hác mặt người...

Có chàng trai miền Thượng hỏi tôi
                    Đất quê anh có khác?
                    Rừng quê anh có khác?
                    Đất quê núi vừa ngắn vừa dốc
                    Rừng kiệt xơ, cây cũng bỏ rừng đi
                    Con gấu buồn liếm tay như liếm mật
                    Lối băng rừng thưa lốt chân voi
                    Đàn vượn hay đùa chiều không hú nữa
                    Lá xanh soi mặt người
                    Cao như trời
                    Xa xôi như trời
                    Rừng nghi ngại cả bầy chim lót ổ!
Mây lang thang bay, bay, bay, bay...
Tôi nhìn anh lặng không nói được!

Băng về miền đồng bằng bát ngát
Thuyền trôi
Thuyền trôi
Thuyền như lá. Trôi...
Người thợ cày bảo tôi
                    Thành phố các anh nườm nượp mặt người
                    Sao hát nhiều đến thế
                    Sau bao mũ áo
                    Người nói năng nhiều
                    Anh có như loài đãi bôi?

Xin từ tạ sau lưng phút trông chờ của mẹ
Đội - lên - miền - mũ - áo - Người
Gặp câu hỏi rừng, câu hỏi Người, câu hỏi biển
Câu chú bé đánh giày trong cái đêm giá lạnh
Trời xanh như thế ư, xa như thế ư?
Mẹ ơi!
Cuối dặm trường khao khát
Miền yêu thương heo hắt trong đời!...

                 

Đọc tiếp

Thứ Sáu, 23 tháng 12, 2016

Ru lên thật thà

Hoàng Quý

(Ảnh sưu tầm)

Em về phương ấy
Bỏ rêu phương tôi
Trời như mắt biếc
Em đã xa xôi
Câu ru thật thà lặng xanh hư vô
Câu ru thật mềm người riêng mang đi
Tôi theo ngược miền gió cả
Ru tôi từng ngày thấm mệt
Chợ đã chiều
Gương đã bụi
Còn tôi?

Ru xanh êm xanh ruộng đồng
Ru em câu thơ dịu dàng
Rồi xa!

Bao ru tôi mang thật buồn
Đi qua bao nhiêu muộn phiền
Người ơi!

Ru người...
Ru tôi...
Đọc tiếp